Chia tay bạn gái… 3 năm sau bất ngờ gặp lại

Ngày đó mẹ tôi bắt tôi chia tay em

Tôi và em cùng quê, ngày xưa chúng tôi học cùng lớp thời cấp 3. Chúng tôi bắt đầu yêu nhau từ năm lớp 11 bằng một tình yêu trong sáng, du kinh tế cả hai vẫn còn khó khăn những vẫn hạnh phúc. Cả 2 cũng hứa hẹn những hoài bão lớn trong cuộc đời. Quyết tâm đỗ đại học và tìm công ăn việc làm ổn định để có thể cho nhau cuộc sống tốt đẹp hơn. Sau khi tốt nghiệp đại học mà hai đứa đã học thì chúng em lên thành phố xin việc, em thì vào làm thiết kế cho một công ty may có tiếng tại Hà Nội. Tôi thì vào làm cho một công ty xây dựng. Thời gian cứ thấm thoát trôi qua được 2 năm, trong 2 năm đó chúng tôi có một tình yêu hạnh phúc và trong sáng và được bố mẹ tôi rất ủng hộ.


Trong thời gian làm việc tôi phấn đấu , chăm chỉ làm việc dần dần tôi được sếp tin tưởng và giao cho những dự án lờn và leo lên được trước trưởng phòng từ đó mà tiền tôi kiếm được cũng nhiều hơn. Bố mẹ tôi cũng nở mày nở mặt và vui mừng vì tôi càng ngày càng thành đạt. Khi công việc tôi ổn định tôi và em đã tính đến chuyện về chung một nhà. Ngày tôi đưa em về ra để xin ba mẹ cho hai đứa về chung 1 nhà thì chuyện bắt đầu xảy ra. Mẹ tôi thay đổi 1800 khi nói với chúng tôi rằng không đồng ý cho hai đứa lấy nhau. Tôi hỏi lý do thì mẹ tôi nói với em “ cháu giờ không xứng với con bác, con bác giờ có tiền có địa vị trong xã hội sao có thể lấy một cô thiết kế quèn được”. Tôi rất sốc và lo cho em, em nghe xong em chạy ra khỏi nhà tôi đuổi theo nhưng không kịp.

Tôi rất yêu em tình yêu đầu đời của tôi , tôi đến tìm em nhưng em nhất quyết không gặp. Ngày nào tôi cũng đến tìm em và giải thích những lời mẹ tôi nói chỉ là nhất thời, những em vẫn kiên quyết không gặp tôi làm tôi suy sụt. Cho đến một ngày tôi đến tìm em thì nghe nói em đi xa, tôi hỏi mọi người gia đình em không nói. Tôi điên cuồn đi tìm em 1 ngày 2 ngày rồi 1 tháng tôi vẫn không thấy bóng dáng của em đâu. Và không biết từ bao giờ tôi có thói quen sau giờ làm tôi lại đến những nơi quen thuộc của hai đứa.!

Thấm thoát thời gian đã trôi qua 3 năm, trong 3 năm đó tôi vẫn không ngừng tìm kiếm và hỏi thăm em qua gia đình , bạn bè nhưng vẫn nhận lại chỉ là những cái lắc đầu. Tôi vẫn chờ đợi em vì tôi vẫn hy vọng em sẽ trở về bên tôi. Hàng ngày tôi vẫn đến những nơi quen thuộc của hai đứa để hy vọng có thể thấy bóng dáng của em ở đâu đó. Hiện tại mẹ tôi cũng đã rất hối tiếc khi đã ngăn cấm 2 chúng tôi và cũng mong em sẽ trở về để làm con dâu của bà.

Ngày gặp lại em trong hoàn cảnh éo le

Và điều mà tôi mong chờ nhất đã thành hiện thực. Vào một ngày mưa như thói quen cũ tôi đến nơi 2 chúng tôi thường hẹn hò, tôi ngồi thấn thờ đến khi sắp ra về tôi thấy bóng dáng người con gái luôn ở trong tâm trí tôi suốt 3 năm. Đó là em , chính là em người vừa bước xuống từ chiếc ô tô bạc tỷ kia, tôi từ sung sướng đến buồn rầu khi xuống sau em là một cậu nhóc tầm 3 tuổi. Trong đầu tôi lúc đó luôn tồn tại một câu hỏi có lẽ nào em đã có chồng? , kia là con của em? Và đến khi cậu nhóc cất tiếng gọi mẹ thì mọi thứ trong tôi như sụt đổ. Tôi có tỏ ra bình tĩnh và nở nụ cười ra chào em, người con gái mà tôi đã dành cả tuổi trẻ để yêu thương. Em ngạc nhiên khi gặp tôi , trong tôi có rất nhiều điều muốn hỏi em nhưng lúc đó tôi đã cố gắng kìm chế, tôi chỉ chào xã giao và hỏi thăm sức khỏe em. Tôi đi qua em nhưng cơn gió thoáng qua, tối đó tôi đã khóc khóc rất nhiều lần đầu tiên sau 3 năm tôi lại khóc vì em, khóc vì người con gái mà tôi yêu thương nhất. Đêm nay tôi sẽ khóc khóc lần cuối vì em, khóc cho những nỗi nhớ của tôi về em, khóc cho sự hạnh phúc của em đang có, một đứa con xinh, một người chồng giỏi giang. Bắt đầu từ đây tôi sẽ sống cuộc sống không có em, không có những nối nhớ hàng đem về em.Những ngày sau đó cuộc sống của tôi chỉ có công việc là công việc, tôi đã dần quên được em không còn đến những nơi có hình bóng của em.


Rồi đến một ngày sau giờ làm tôi về nhà và gặp em đang ngồi nói chuyện với gia đình tôi, tôi bất ngờ mọi hình bóng của em lại quay trong tâm trí tôi. Tại sao em lại làm thế, tôi cố gắng bao nhiêu để có thể quên em nhưng tại sao giờ em lại xuất hiện ở đây. Tôi nhìn em và hỏi em: Tại sao em lại ở đây, không phải em có gia đình hạnh phúc và giàu sang rồi sao em ở đây là có ý gì ?

Tôi chờ đợi câu trả lời từ em, em rất lâu mới trả lời tôi và chỉ trả lời 3 từ ngắn gọn: Lấy em nhé.! Tôi bất ngờ không biết chuyện gì đang xảy ra. Em nói tiếp về trong 3 năm qua em đi đâu làm những gì và giờ đây em đã là tổng giám đốc của một công ty bất động sản có tiếng tại Việt Nam. Còn chuyện cậu nhóc hôm trước là con của bạn thân em khi em ở nước ngoài. Nghe xong tôi chạy đến ôm chặt lấy em, những nỗi nhớ trong 3 năm qua cứ thế tuôn trào, tôi khóc khóc vì hạnh phúc.!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *